Nếu thi sĩ Phạm Thiên Thư được ca tụng là “người thi hoá gớm Phật” thì nhạc sĩ Phạm Duy chính là “người đời hoá thơ của Phạm Thiên Thư”.

Bạn đang xem: Đưa em tìm động hoa vàng

Những bài bác nhạc Phạm Duy danh tiếng nhất phổ từ thơ Phạm Thiên Thư, ngoại trừ 10 bài xích đạo ca thì còn tồn tại các ca khúc Ngày Xưa Hoàng Thị, gọi Em Là Đóa Hoa Sầu, đặc biệt là Đưa Em kiếm tìm Động Hoa Vàng, phổ từ bài xích thơ Động Hoa xoàn từng đoạt giải thưởng Văn học tập toàn quốc vào khoảng thời gian 1971. Có thể nói rằng tài năng phổ nhạc của Phạm Duy và tiếng hát vượt thời gian của Thái Thanh chính là hai yếu ớt tố quan trọng đặc biệt đưa rất nhiều tứ thơ phiêu lãng của Phạm Thiên Thư mang đến với phần đông công chúng yêu nghệ thuật.


Click để nghe Thái Thanh hát Đưa Em tìm kiếm Động Hoa đá quý thu âm trước 1975

Nguyên gốc bài bác thơ đề cập về mẩu chuyện tình đời của một chàng học trò ngày ngày đèn sách tuy nhiên thi mãi không đậu. đấng mày râu yêu và ý muốn cưới một cô gái trong làng làm vk nhưng lực bất tòng tâm vì gia cảnh nghèo khó, sự nghiệp sự nghiệp lại không có gì. đại trượng phu đành đau khổ, bất lực nhìn người yêu bị rước gả cho 1 công tử con nhà giàu. Sau vài ba năm quyết chí hôm mai dùi mài gớm sử, ở đầu cuối chàng thi đậu trạng nguyên với được ra làm cho quan. Mặc dù nhiên, vùng quan trường lợi danh đua chen bội bạc khiến con trai chán nản, xin cáo quan tiền về quê, lựa chọn sống cuộc đời ẩn dật với cây cỏ gió trăng.

Mối tình eo le cùng với những bửa rẽ bất ngờ trong cuộc sống chàng trai được Phạm Thiên Thư thi hoá bằng những ca từ bay bổng, domain authority diết, lồng ghép mọi ý tứ, mong ước về một cuộc sống đời thường bình an, phiêu bồng với thoát tục. Tuy nhiên, nếu Phạm Thiên Thư diễn giải câu chuyện khá dài bằng 400 câu thơ, tạo thành 100 khổ thì nhạc sĩ Phạm Duy đã chọn lựa lại còn vài ba chục câu nhưng ông chổ chính giữa đắc nhất để đưa vào âm nhạc.

Xem thêm:


*
*
*
*
*

Thôi thì thôi nhằm mặc mây trôiÔm trăng tấn công giấc mặt đồi dạ lanThôi thì thôi chỉ với phù vânThôi thì thôi nhé có ngần ấy thôi 

Và dù “gã” không thể có được trạng thái tinh thần cao vợi đó của những bậc cao minh thì trong sâu thẳm lòng mình gã vẫn nuôi cầu mơ, vẫn dằn lòng mình xuống, quây quần với hiện nay tại, “ôm trăng tấn công giấc bên đồi dạ lan”, để “mặc mây trôi”. Do “gã” hiểu rằng tất cả “chỉ là phù vân”, tất cả chỉ “có ngần ấy thôi”. Phần đa vật vã ước ao cầu giỏi cuồng quay chiếm hữu chỉ làm cho nặng thêm một kiếp người. Chi bằng cứ bình tĩnh bước đi, bình thản đón nhận mọi biến chuyển thiên của thân phận, trời đất:

Chim ơi chết dưới gốc hoaTiếng kêu rơi rụng thân giang hàMai ta chết dưới gốc đàoKhóc ta xin nhỏ dại lệ vào thiên thu

Cuộc đi dạo vào thiên thu ấy được thi nhân ví như là “chim ơi bị tiêu diệt dưới nơi bắt đầu hoa”. Tất cả loài chim nào chết dưới gốc hoa? Đó là The thorn bird, là tiếng chim hót trong lớp bụi mận gai, loài chim ấy chỉ hót một lần trong đời, lắng đọng hơn bất kể âm thanh làm sao trên đời này. Một khi trưởng thành, tách tổ, nó kiếm tìm ngay một cành lá đầy gai nhọn, phóng bản thân vào, bên cạnh đó cất lên tiếng hót tốt nhất trong đời. Tiếng hót thời điểm đó là bài ca giỏi diệu nhất, mang theo cả niềm hạnh phúc vô tận của tình yêu đồng thời cả làm từ chất liệu thống thiết đau khổ hàm ẩn của nó.

Hai câu hát cuối cùng gợi nhớ đến tích Trương chi – Mỵ Nương. Sau khoản thời gian anh lái đò Trương đưa ra ôm côn trùng tương bốn mất ăn mất ngủ, sầu héo dần, anh chết đi dẫu vậy khối tim mê mẩn tình vẫn còn, kết thành ca sỹ pha lê trong cố gắng tuyệt đẹp. Số mệnh đưa viên trộn lê kia về lại bên Mỵ Nương, rồi được luôn tiện thành dòng ly.

Một lần Mỵ Nương uống nước bỗng bóng Trương bỏ ra hiện vị trí đáy cốc. Xúc động bạn nữ đánh rơi. Ly không vỡ, cơ mà sau có một giọt nước mắt yêu dấu của Mỵ Nương, mẫu ly bất chợt tan thành nước.

Chỉ một giọt nước mắt nhỏ vào thiên thu, “gã” hoàn toàn có thể thỏa nguyện đến giấc ngủ ngàn năm.