Ngày xưa bao gồm một bà bà xã tuổi đã cao. Đức vua chết đã lâu. Bà bao gồm một cô phụ nữ rất xinh đẹp. Khi bự lên, nàng được hứa hôn với một nam nhi Hoàng tử nhỏ vua một nước xa xôi.

Bạn đang xem: Công chúa chăn ngỗng + cô bé quàng khăn đỏ

Đến ngày tổ chức triển khai lễ cưới, nàng tiểu thư sửa soạn đi đến nước xa lạ. Người mẹ nàng gói ghém cho phụ nữ những thiết bị quí giá: vật dụng trang sức, vàng, bạc, cốc, châu ngọc, kết luận là toàn bộ những gì xứng đáng làm của hồi môn cho một công chúa, vì bà bầu nàng siêu mực yêu thương nàng. Bà bầu nàng giữ hộ gắm cô bé cho một thị phụ nữ có trách nhiệm dẫn nàng đi mang đến chỗ nghỉ ngơi người chồng chưa cưới. Mỗi người cưỡi một bé ngựa. Con ngữa công chúa cưỡi tên là Phalađa, biết nói.

Đến lúc chia tay, bà hoàng vào trong chống ngủ, rước một nhỏ dao nhỏ dại trích ngón tay, nhằm chảy tía giọt máu. Bà mang lại máu ngấm xuống một chiếc khăn white nhỏ, chuyển cho cô gái và dặn: “Con thân yêu, bé hãy giữ lại gìn cẩn trọng cái khăn này, nó sẽ hữu dụng cho con trên phố đi”.

Hai mẹ con buồn bã từ biệt nhau. Công chúa áp cái khăn lên ngực, nhảy đầm lên yên ngựa để đi mang đến nơi sinh hoạt của tín đồ yêu. Sau thời điểm đã đi một tiếng, cô cảm giác khát thô họng, bèn bảo thị nữ:

– “Em hãy xuống ngựa, lấy ly của ta múc nước suối tê và mang đến đây mang đến ta, ta khát nước lắm”.

– “Nếu cô khát, thị nàng trả lời, thì hãy tự nhảy xuống, rồi vươn bạn ra xung quanh nước mà lại uống. Tôi chưa hẳn là đầy tớ của cô”.

Công chúa khát lắm, bèn xuống ngựa, cúi xuống dòng nước suối nhằm uống nước. Nàng không đủ can đảm uống nước bởi cốc vàng. “Trời ơi!” cô bé kêu to. Bố giọt ngày tiết bảo cô: “Nếu chị em cô biết sự tình chũm này, thì hẳn tim bà sẽ tan nát vào ngực”.

Nhưng công chúa là bạn can đảm. Con gái không nói gì và lại khiêu vũ lên ngựa. Ngựa chiến phi được vài dặm. Trời thì nóng nực, chẳng mấy chốc bạn nữ lại khát nước.

Tới một con sông, đàn bà bảo thị nữ: “Em hãy xuống con ngữa và mang đến ta uống nước bởi cái cốc vàng”. Cô đã quên đứt phần nhiều lời tàn ác của thị nữ. Nhưng thị cô gái lại vấn đáp ngạo mạn hơn: “Nếu cô khát thì trường đoản cú đi uống nước một mình, tôi chưa hẳn là đầy tớ của cô”.

Công chúa khát quá, nhảy xuống ngựa, cúi xuống dòng nước chảy xiết, khóc với kêu lên: “Trời ơi!” ba giọt máu ngay tức khắc đáp lại: “Nếu người mẹ cô biết sự tình nạm này, thì hẳn tim bà tung nát trong ngực”. Trong những lúc cô khom người xuống để uống thì loại khăn bao gồm thấm cha giọt máu, tuột ngoài ngực cô với trôi theo dòng nước mà cô không hay biết, vì chưng lúc kia cô hết sức sợ hãi.

Thị người vợ thì lại phát hiện ra hết và nó rất vui lòng từ giờ đồng hồ trở đi công chúa có khả năng sẽ bị nó trả thù. Từ lúc đánh mất tía giọt máu, công chúa trở cần yếu đuối, không được sức tự vệ nữa. Khi người vợ định trèo lên con chiến mã Phalađa thì thị cô bé bảo: “Tôi sẽ cưỡi bé Phalađa, còn cô, cô hãy cưỡi con con ngữa tồi của tôi”.

Công chúa đành có tác dụng như vậy. Tiếp đó thị cô gái ra lệnh, lời lẽ gay gắt, bắt bạn nữ phải cởi áo xống hoàng cung ra cùng mặc áo quần của nó vào. Cô lại bắt buộc thề với trời khu đất là khi đến cung điện sẽ không còn nói lộ ra. Ví như cô không chịu đựng thề thì nó sẽ giết cô trên chỗ. Nhưng bé Phalađa đang quan sát toàn bộ và ghi nhớ tất cả. Thị cô gái cưỡi con Phalađa, còn công chúa thì cưỡi con ngựa tồi. Nó lại tiếp tục đi, cuối cùng đến thành tháp nhà vua. Ở đấy, mọi bạn rất vui mừng khi họ tới, và Hoàng tử vội vàng chạy tới tận nơi đón họ, đỡ thị phái nữ xuống ngựa, bởi vì tưởng rằng kia là vk chưa cưới của mình. Thị nữ tăng trưởng bậc thềm thọ đài, còn nàng tiểu thư thì buộc phải đứng lại ngoài sân.

Vua phụ vương nhìn ra, qua cửa sổ thấy nàng thướt tha và tuyệt đẹp. Người vào vào cung hỏi cô bé được coi là vợ chưa cưới của Hoàng tử xem cô gái đứng ngoài sân là ai. “Tâu vua cha, con đã gặp cô gái đó trên phố đi và nhỏ đưa cô ta đi thuộc để đỡ lẻ loi một mình. Xin vua phụ thân cho cô ta thao tác làm việc để cô ta khỏi nên vô công rồi nghề”. Mà lại vua thân phụ không có việc gì giao mang lại cô làm cả.

Người bảo: “Ở quanh đó kia, ta gồm một chàng trai chăn ngỗng, hãy để cô ta giúp vấn đề vậy”. Nam giới trai thương hiệu là Cuốc. Vợ chưa cưới của Hoàng tử buộc phải giúp anh chăn ngỗng.

Xem thêm: Các Cách Làm Hoa Bằng Giấy Nhanh Và Đẹp, 6 Cách Làm Hoa Hồng Bằng Giấy Nhanh Và Đẹp

Ít lâu sau, bà xã chưa cưới đưa tâu cùng với hoàng tử: “Chàng nhiệt tình ơi, em mong một điều, đại trượng phu hãy làm vui mắt em”. Hoàng tử nói: “Được thôi!” “Chàng hãy đến gọi fan thợ lột da đến đập bị tiêu diệt con ngựa chiến em sẽ cưỡi cho đây, vì trong những lúc đi mặt đường nó làm em bực tức”.

Thật ra thì nó sợ hãi con ngựa kể lại biện pháp nó đang đối xử cùng với công chúa. Đến lúc con chiến mã trung thành Phalađa đề nghị chết thì công chúa được tin. Nàng hứa với những người thợ bỏ da là sẽ bí mật biếu anh một đồng tiền bằng bạc đãi nếu anh giúp phụ nữ một câu hỏi nhỏ. Trong city có một chiếc cổng to hết sức tối, sản phẩm ngày, sớm tối cô gái phải dẫn đàn ngỗng đi qua. Cô gái xin người thợ vứt da hãy đóng đanh treo đầu bé Phalađa vào dòng cổng ấy để nàng hoàn toàn có thể luôn luôn trông thấy nó.

Người thợ vứt da hứa sẽ làm cho và bác bỏ đóng chặt đanh treo đầu ngựa vào dưới chiếc cổng tối om. Sáng sớm, khi cùng Cuốc đi qua cổng, cô bảo loại đầu: “Ôi, Phalađa, mày bị treo tại đây ư!” loại đầu trả lời: “Ôi! nàng tiểu thư của tôi, con gái qua trên đây ư! Nếu người mẹ nàng biết nông nỗi này tim bà mẹ sẽ vỡ lẽ tan tành”. Yên lẽ, cô đi khỏi đô thị, dẫn đàn ngỗng ra cánh đồng.

Đến đồng cỏ, cô ngồi xuống và rũ tóc ra. Tóc cô lóng lánh như vàng nguyên hóa học và Cuốc hết sức thích nhìn mớ tóc ấy lóe sáng. Anh ước ao nhổ vài sợi tóc. Công chúa bèn nói: “Ta khóc đây, ta khóc đây! Hỡi làn gió nhẹ. Hãy cuốn cái mũ của Cuốc đi! Anh ta sẽ đuổi theo cái mũ mang đến đến lúc nào tóc ta chải cùng tết xong”. Tức tốc gió thổi to gan lớn mật cuốn đi mẫu mũ của Cuốc. Anh ta chạy theo ngay. Khi anh quay trở lại thì công chúa đã chải đầu xong xuôi và anh ko nhổ được gai tóc nào. Anh cực kỳ bực với không nói năng gì cùng với cô nữa.

Họ lại thường xuyên chăn ngỗng mang đến chiều, rồi cùng về nhà. Sáng sủa sớm hôm sau, lúc lùa ngỗng qua cổng, cô nàng nói: “Ôi, Phalađa, ngươi bị treo ở chỗ này ư!”

Cái đầu trả lời: “Ôi! nàng tiểu thư của tôi, nữ qua đây ư! Nếu người mẹ nàng biết nông nỗi này, tim mẹ sẽ vỡ vạc tan tành”.

Đi ra khỏi đô thị, cô lại ngồi trên đồng cỏ cùng lại rũ tóc ra chải. Cuốc ước ao nắm rước mớ tóc. Cô rối rít nói: “Ta khóc đây, ta khóc đây! Hỡi làn gió nhẹ, hãy cuốn dòng mũ của Cuốc đi! Anh ta sẽ đuổi theo cái mũ mang lại đến lúc nào tóc ta chải cùng tết xong”. Gió nổi lên, cuốn mẫu mũ đi. Cuốc cần chạy theo. Lúc anh trở về thì công chúa sẽ chải đầu hoàn thành từ lâu cùng anh không gắng được mớ tóc ấy. Cùng rồi hai bạn lại thuộc chăn ngỗng mang đến chiều.

Nhưng chiều hôm ấy, về cho tới nhà, Cuốc đến gặp gỡ vua cha và tâu: “Kính thưa hoàng thượng, nhỏ không thể chăn ngỗng cùng cô gái này nữa” – “Tại sao vậy?”, vua hỏi. “Suốt ngày, cô ta làm con bực mình!” – Vua thân phụ bảo anh đề cập lại sự việc đã xảy ra. Cuốc nói: “Buổi sáng, chúng bé dẫn bọn ngỗng qua chiếc cổng về tối om, sinh hoạt đấy có một cái đầu ngựa treo trên tường. Cô ta nói với nó: “Ôi, Phalađa, mi bị treo tại chỗ này ư!” dòng đầu trả lời: “Ôi! nàng tiểu thư của tôi, chị em qua đây ư! Nếu bà bầu nàng biết nông nỗi này tim bà mẹ sẽ tan vỡ tan tành.” với Cuốc kể các sự bài toán đã xẩy ra ở cánh đồng chăn ngỗng và vì sao anh ta lại phải chạy theo cái mũ. Vua phụ vương dặn anh ta ngày bữa sau cứ đi chăn ngỗng như hay lệ.

Sáng mau chóng ngài thân chinh cho dưới cái cổng tối om và nghe được hồ hết câu cô nàng nói với mẫu đầu Phalađa. Ông theo ra cánh đồng và nấp vào một trong những bụi cây. Bao gồm mắt ngài nhìn thấy anh thanh niên và cô gái lùa ngỗng nắm nào với sau một lúc, cô bé ngồi xuống gỡ mớ tóc tiến thưởng lóe sáng. Rồi cô lại nói: “Ta khóc đây, ta khóc đây! Hỡi làn gió nhẹ, hãy cuốn chiếc mũ của Cuốc đi! Anh ta sẽ chạy theo cái mũ mang lại đến bao giờ tóc ta chải với tết xong”. Một cơn gió thổi mạnh, cuốn cái mũ đội đầu của Cuốc đi. Anh phải chạy theo rất xa. Cô bé chăn ngỗng chải tóc và cuốn thành từng búp. Vua phụ thân nhìn thấy vớ cả. Không ai nhận ra ngài khi ngài rời khỏi đó.

Chiều đến, cô nàng về nhà, ngài cho hotline cô mang đến và hỏi tại sao cô lại làm như thế. “Tâu bệ hạ, nhỏ không thể nói được”, – cô trả lời. – “Con cần yếu kể nỗi khổ của con với bất kể ai trên trần gian này, bé đã thề bởi thế để ngoài bị người ta giết”. Vua thân phụ cô ép cô nói, mà lại ngài lần khần được gì thêm bèn nói: “Nếu con không muốn nói với ta, thì bé hãy nói nỗi khổ của bé với cái phòng bếp lò này”. Rồi ông bỏ đi.

Cô đến ngồi ngay gần cái nhà bếp lò, than khóc, đãi đằng tâm can: “Ta ngồi đây, bị cả thế gian ruồng bỏ, mặc dù ta là con vua. Một thương hiệu thị nữ tàn ác đã áp dụng ta, bắt ta đổi mang đến nó quần áo hoàng cung. Nó sửa chữa ta để gia công vợ không cưới của tình nhân ta, cùng ta cần phải làm công việc bình thường của tín đồ chăn ngỗng. Nếu chị em ta biết nông nỗi này, tim bà đã tan nát”.

Vua phụ vương đứng làm việc phía tường bên kia gần ống thông hơi, ngài đã nghe thấy hết. Ngài quay trở lại và điện thoại tư vấn cô hãy rời chiếc lò đến gặp gỡ ngài. Bạn ta mang về cho cô áo quần hoàng cung, cô khoác vào đẹp như là có phép lạ. Vua cha cho gọi con trai đến và bảo cho con biết về cô vk chưa cưới giả mạo. Cô người yêu thật đứng trước chàng, đấy là cô nàng chăn ngỗng.

Hoàng tử thấy cô rất đẹp cùng phúc hậu cần lòng ngập cả niềm vui. Một buổi tiệc được sửa soạn để mời tất cả các đồng đội thân thuộc. Hoàng tử với công chúa ngồi làm việc đầu bàn, trước mặt chúng ta là bé thị nữ. Nó bị choáng ngợp cùng không phân biệt cô chủ trang sức quý lộng lẫy. Khi chúng ta đang nhà hàng vui vẻ, vua thân phụ ra một câu đố mang lại thị nữ. Nó phải trả lời là một người bầy bà lừa dối nhà thì sẽ ảnh hưởng xử tội như vậy nào. Ngài kể những sự việc đã xảy ra và hỏi nó: “Như nắm sẽ xứng đáng với hình phát gì”. – “Nó xứng danh phải xua đuổi đi khỏi đất nước” – “Kẻ ấy chính là mày, mày có khả năng sẽ bị xử tội như ngươi nói”. Sau thời điểm hình phạt được thi hành, Hoàng tử cưới nàng tiểu thư làm vợ và họ trị vì non sông trong hòa bình và hạnh phúc.