Tôi đưa ra quyết định đọc “Nhật ký kết Vũ Hán” (Wuhan Diary) sau khoản thời gian đọc bài xích nói chuyện ở trong nhà văn Diêm Liên Khoa sở hữu tên “Sau COVID-19, liệu có còn gì khác nữa?”. Nếu vẫn đọc nội dung bài viết đó, bạn có thể bỏ qua nội dung bài viết này của tôi. <1>

“Nhật ký Vũ Hán” là cuốn sách tổng hợp mọi trang nhật ký online của Phương Phương, nhà văn nổi tiếng Trung Quốc, một trong những ngày Vũ Hán bị phong lan vào đầu năm 2020, lúc COVID-19 vừa bùng phát.

Bạn đang xem: Nhật ký sau khi ba mẹ mất trí nhớ

Đầu tiên thì, Nhật ký Vũ Hán không phải là một trong cuốn sách làm phản kháng. Nói đúng hơn vậy thì Phương Phương, người sáng tác của quyển sách này không thuộc về lứa tuổi văn nhân phản kháng ở Trung Quốc. Bà là 1 trong những nhân vật bao gồm tiếng tăm, gồm một cuộc sống thường ngày kinh tế ổn định định, có rất nhiều mối quan hệ tình dục với những quan chức và tín đồ có tác động khác ở Vũ Hán. Vị nuốm đó giúp bà đi qua mùa dịch từ tòa nhà của mình, và còn đủ công sức của con người để nhận thấy dịch bệnh ở một góc kha khá xa: từ bạn dạng tin bên trên tivi, từ mặt đường phố vắng vẻ người, tự các bài viết trên mạng làng hội. Nói mang lại cùng, trường hợp mắc bệnh hoặc phải chăm sóc người thân mắc bệnh, làm gì còn ai đủ sức thân thiện tổng số ca lan truyền của thành phố?

Nhưng Phương Phương cũng là 1 người mẹ trung niên các lo lắng, một cư dân, như hàng triệu con người khác, sững sờ trước cảnh tp bị phong lan chỉ qua 1 đêm. Bà bồn chồn lo lắng cho cô phụ nữ ở riêng cùng chẳng mấy khi tự nấu ăn nướng. Bà nhiều khi thức dậy trong dòng tin nhắn của láng giềng “thu hải con đường ở sảnh trước nhà chị nở rồi kìa, nhưng bài viết trên WeChat thì bị xóa rồi”. Đôi khi vui vẻ, bà khoe về phần bánh mới được bạn mang qua cho.

Thật kỳ cục là không ít điều Phương Phương trải qua sinh sống Vũ Hán biến trải nghiệm của thiết yếu tôi, tương tự như rất các điều người dân Vũ Hán từng tranh cãi xung đột trở thành đề tài của cư dân mạng ở Việt Nam.

Phương Phương đếm số ca lan truyền mỗi ngày, từ hỏi số lượng giảm đến cả nào thì lệnh phong tỏa được dỡ bớt. Bà cảm cồn trước hầu hết tình nguyện viên vẫn lao đi ra đường để cung cấp mọi người, giận dữ trước đều quan chức đã chậm chạp vào phút đầu rồi phủi đi trách nhiệm tiếp đến (rồi cũng khó chịu vì dính kèm nhãn chống chính phủ). Bà share trên blog của bản thân (như chúng ta share bài xích về Facebook) một lá thư kêu gọi phúc lợi mang đến công nhân nhập cư, những người mất việc vì lệnh phong tỏa. Bà theo dõi và quan sát cuộc tranh biện về việc đông y thì tất cả chữa nổi bệnh do vi khuẩn SARS-CoV-2 gây ra không. Bà không đồng ý bịt tai lại trước rất nhiều tiếng khóc của thành phố để giữ cho doanh nghiệp “năng lượng tích cực”, vì chưng như bà viết, “Vũ Hán vẫn còn đó nước mắt để khóc”.

Và cũng như chúng ta, cứ vài hôm bà lại để tang một người quen biết. Đó hoàn toàn có thể là cái chết mà cả tp đều biết, như chưng sĩ Lý Văn Lượng cùng những nhân viên cấp dưới y tế đồng nghiệp của ông. Đó cũng rất có thể là một bạn quen của riêng bọn chúng ta. Giờ đồng hồ thì hẳn ai trong chúng ta cũng biết một ai đó đã hết nữa vì chưng dịch bệnh.

Khi tôi viết bài bác này cũng là lúc “Giúp nhau mùa dịch”, một nhóm cộng đồng trên Facebook, tự nhiên biến mất. Nhóm tự phát này còn có ít độc nhất 200.000 thành viên (con số rất có thể đã tăng lên không ít từ tuần trước). Đây là vị trí cho họ những mắt nhìn chân thật tuyệt nhất về sài gòn những ngày này, đằng sau các cánh cửa ngõ đóng lặng lìm ngoài đường phố và những con số vô hồn cùng bề mặt báo. Ở vào đó, lòng giỏi của các y bác sĩ, tự nguyện viên và người dân là nhiều vô kể – với những chỉ dẫn, chia sẻ, kết nối, nhưng chúng lại chẳng đáng là bao so với nỗi tuyệt vọng của những người dân kêu cứu.

Tôi nhớ mẩu chuyện vui tuyệt nhất mình từng hiểu được trong số đó là về một người chị em ở Đồng Nai băn khoăn lo lắng cho đứa đàn ông 17 tuổi sẽ ở một mình trên chung cư chung cư thời thượng ở sài Gòn. Căn hộ cao cấp vẫn an toàn, nhưng mà bà lần chần có cần đưa nhỏ về không.

Những câu chuyện còn lại thì đầy giỏi vọng. Mái ấm gia đình có fan già, hoặc có fan mang bệnh nền. Phụ huynh khó thở nhưng con cháu không thể tìm kiếm được một số điện thoại thông minh nào hoàn toàn có thể cung cấp cho xe để lấy đến bệnh viện. Người thiếu phụ gần sinh có ông xã đã lây lan bệnh. Mái ấm gia đình có người nghi nhiễm tuy vậy y tế phường thừa bận nhằm xuống. Người cần thừa nhận xác thân nhân nhưng lại không dám đi xuống đường vì phường không cung cấp giấy. Tín đồ không vừa sức mai táng thân phụ vì khám đa khoa đưa giá bán đắt hơn mức giá bán hỏa táng bên trên báo. Đứa trẻ em của công nhân mất câu hỏi đã nạp năng lượng mì gói xuyên suốt một tuần. Những mẩu chuyện kêu cứu không ít tới mức vào tuần trước, những người quản trị đội đã biến đổi quy định, rằng sẽ không còn duyệt các nội dung kêu cứu vãn không tương quan đến y tế.

Tôi không muốn ra mắt về Nhật ký kết Vũ Hán như một cuốn sách rất đẹp đẽ. Không hẳn ký ức nào thì cũng đẹp. Lãng mạn hóa nỗi đau của fan khác cũng chẳng yêu cầu điều hay ho gì. Nhưng hệt như Giúp nhau mùa dịch, địa điểm đầy những bài đăng khiến bọn họ quay phương diện đi do bất lực, Nhật cam kết Vũ Hán là mảnh ký kết ức sẽ không tìm kiếm được chỗ ghép vào bức hình ảnh kỷ niệm ngày khải hoàn chiến hạ dịch, như từ nhưng mà cả Diêm Liên Khoa và Phương Phương dùng.


*
*
Một người bầy ông mập tuổi nằm chết trên lề mặt đường tại Vũ Hán trong tháng 1/2020. Ảnh: Hector Retamal / AFP via Getty Images.

Sau lúc dịch sinh hoạt Vũ Hán kết thúc, bao gồm phủ china tuyên bố gần 4.000 fan chết vày dịch ở thành phố này là liệt sĩ, những người “tử bởi vì đạo”. Nó phù hợp với diễn ngôn bình thường của chính phủ nước nhà về trận dịch như một trận chiến mà cả quốc gia đã xung trận để đẩy lùi, nhưng lại trên hết, nó bao phủ lên những cái chết tê hào quang của sự tự nguyện.

Hy sinh là từ nhằm chỉ chết choc của một bạn lính, sự ngã xuống bên trên chiến trường, là cái chết đã được gật đầu từ phút ban đầu. đổi mới cái chết vị dịch thành sự hy sinh là chiếm đi quyền được tức giận của những nạn nhân, là hợp lý và phải chăng hóa cho gần như mất mát cá thể và miễn trừ trách nhiệm cho tất cả những người đã tạo ra cái chết đó. Do “có vị tướng nào bị chất vấn trong ngày khải trả trở về?”. Trong tranh ảnh khải hoàn chỉ từ những fan tự nguyện nhấn lấy cái chết vì nước nhà và đồng bào, chẳng có ai là kẻ nghĩ mình bị tiêu diệt oan bên trên giường căn bệnh vào đầu năm Nguyên đán, cũng chẳng có những người phải nhắm mắt mà không được cố gắng tay bạn thân.

Chúng ta rồi sẽ quên, nhưng không phải lúc nào thì cũng là do các chính quyền cố ý tẩy trắng. Cam kết ức về hầu như ngày dài sống trong số những căn đơn vị đóng chặt cửa rồi cũng trở thành tự nhạt phai đi. Lúc dịch tự Vũ Hán lan rộng ra cầm cố giới, những nhà báo cùng công chúng chỉ còn nhớ về Vũ Hán như nơi thứ nhất dịch bùng phát. 3.869 tín đồ chết tại Vũ Hán chỉ là những con số, thậm chí là là số lẻ đối với Mỹ hay châu Âu. <2> bạn ta sẽ trở lại Vũ Hán để tìm kiếm xuất phát của căn bệnh, nhưng không người nào còn nhớ những người đứng bên ngoài nhà tang lễ sau dịch để dìm lại tro cốt của thân nhân. Sử sách hẳn sẽ viết về COVID-19 như một sự kiện đánh giá lại thế kỷ này, nhưng chắc rằng sẽ chỉ nói về số bạn chết để so với các Thế chiến xem mẫu nào hung tàn hơn.

Xem thêm: Bạn Đã Biết Giờ Làm Việc Ngân Hàng Vpbank ? Bạn Đã Biết Giờ Làm Việc Của Ngân Hàng Vpbank

Nếu có gì xuyên suốt nhất về Nhật ký kết Vũ Hán vào suốt cha tháng Phương Phương viết mỗi ngày, kia là cách biểu hiện xác quyết rằng bà không muốn quên. Ký kết ức đó không chỉ có là đều điều xinh tươi tích rất đã xẩy ra như lòng gan góc hay sự quên mình. Đối với Phương Phương, này còn là những điều thật nặng nề để lưu giữ về: tín đồ chết vì không được cứu vớt chữa, đám tang ko được diễn ra, lời tuyên ba của chính phủ rằng virus không lây lan giữa fan với người. Tất cả nỗi buồn, sự bất công, cảm xúc là nàn nhân, bà biết mình đang không khi nào quên.

Chẳng mấy ai đủ sức hiểu hết số đông lời kêu cứu trên đội Giúp nhau mùa dịch. Rồi sẽ tới lúc chúng ta thấy phần đông câu chuyện cá thể đó từa tựa nhau: lây lan bệnh, cực nhọc thở, không tồn tại giường bệnh, qua đời. Nhưng lại như Phương Phương sẽ mượn câu bắt đầu của tòa tháp Anna Karenina để diễn giải, “Hầu hết các gia đình hạnh phúc hầu hết giống nhau, nhưng gần như gia đình xấu số lại có nỗi bất hạnh của riêng biệt họ”, làm cho sao có thể đánh đồng tất cả những tử vong ở sài thành trong đợt nhờn này là nỗi đau thông thường và nhận định rằng chúng như nhau nhau? tp. Hồ chí minh hẳn là còn lâu mới hết dịch, tuy vậy diễn ngôn đầy không khí chiến trận trên mặt báo đã không tồn tại chỗ cho phần đa nỗi tuyệt vọng của cư dân.

Vì tất cả những nguyên nhân trên, tôi mong muốn bạn gọi Nhật cam kết Vũ Hán.

Như tôi đang nói làm việc trên, ở 1 mặt làm sao đó, trên đây vẫn là một trong câu chuyện phong tỏa của người có không ít đặc quyền. Phương Phương nằm trong về tầng lớp tri thức trong làng mạc hội, gồm hai fan anh (hoặc em) trai có tác dụng giáo sư đại học với kỹ năng tiếp cận những thông tin mà chưa phải người dân Vũ Hán nào thì cũng có. Bà gồm một khoảng chừng sân bình yên để bước ra thay đổi khí trời, vẫn rất có thể lái xe mang đến đưa món ăn cho nhỏ gái. Không hề ít người sài thành và người Vũ Hán không có được chắt lọc đó. Ở một phương diện nào đó, Nhật ký Vũ Hán là một câu chuyện còn yên ủi hơn các so với phần đông gì đang ra mắt với tương đối nhiều người ở tp sài gòn hiện nay.

Bạn cũng hoàn toàn có thể đọc cuốn sách để tìm kiếm một chút vuốt ve, hoặc hướng dẫn làm sao để vượt qua những ngày nay (với đk có đủ sệt quyền). Chúng ta cũng có thể đọc nó như một lời nói nhở bản thân: dịch rồi đang qua (dù lừng khừng bao giờ), nhưng đừng để cam kết ức vụn vặt hằng ngày của họ bị hòa lẫn biển lịch sử một thời ngày chiến thắng. Do ký ức của chúng ta là sự thật.

Còn nếu như khách hàng đang ở dùng Gòn, xuất sắc hơn hết, hãy viết lại nhật ký của riêng rẽ mình.

Hãy viết ra,

Những điều ko được viết cùng bề mặt báo thiết yếu thống

Những điều bị cho rằng gây hoang mang

Những điều có thể sẽ bị Trung trọng điểm tin giả của Bộ tin tức và media dán nhãn là “tin giả”

Những điều ta quan yếu quên.

Vì, nói như Diêm Liên Khoa, sau đại dịch này, còn nếu không thể là những người thầm thì, hãy để họ trở thành “những kẻ im câm tuy vậy mang theo ký kết ức”.

Cảm ơn sẽ đọc bài viết này. Bạn hãy đọc cả Nhật cam kết Vũ Hán và bài viết của Diêm Liên Khoa nữa nhé.

Bạn có thể tìm thấy bạn dạng tiếng Anh của Nhật ký Vũ Hán trên Amazon cùng với định dạng dành riêng cho Kindle, cùng với tên tương đối đầy đủ là “Wuhan Diary: Dispatched from a Quarantine City”. <3>

Bài viết bên trong mục Đọc sách cùng Đoan Trang, đăng vào tối thứ cha hàng tuần.

Bài hợp tác xin gởi cho công ty chúng tôi tại đây. Ban biên tập Luật Khoa tạp chí, bao gồm Đoan Trang, rất ý muốn chờ nội dung bài viết của bạn.


3. Wuhan Diary: Dispatches from a Quarantined city – Kindle edition by Fang, Fang, Berry, Michael. Politics & Social Sciences Kindle eBooks
Amazon.com.
(2021). Amazon. Https://www.amazon.com/Wuhan-Diary-Dispatches-Quarantined-City-ebook/dp/B086JXGZFB