*

*
*
*
*

*

*

*

BÍCH THU (Đọc thơ loại sông mùa hạ của Hoàng Kim Dung. NXB Hội công ty văn, 2004)Nhìn vào thắng lợi đã xuất bản của Hoàng Kim Dung, tôi nhận biết ở người đàn bà này bao gồm sự xen kẹt giữa quá trình nghiên cứu công nghệ với sáng tạo thi ca. Kế bên bốn tập thơ và bốn cuốn sách phân tích về thẩm mỹ và nghệ thuật đã in, cùng với tập thơ đồ vật năm tất cả tựa đề cái sông mùa hè mới trình làng bạn đọc, đã làm cho cán cân nặng nghiêng về phía thơ ca.

Bạn đang xem: Khát vọng thơ ca và tình yêu


Có lẽ chưa hẳn do thốt nhiên mà Hoàng Kim Dung bày tỏ “sẽ chũm nào lúc tôi không có tác dụng thơ”. Điều ấy lý giải vì sao chị sẽ tự nguyện ghi tên vào hội “đoạn trường nghệ thuật”, dấn thân vào con đường thi ca, dẫu biết “thơ như lộc trời cho trong khổ sở nhọc nhằn”, vẫn coi nó như một phương thức hoá giải những bi đát đau, mỏi mệt nhọc cùng mọi “níu kéo đa đoan” của thân phận.Cấu trúc trong thơ Hoàng Kim Dung là việc xoắn kết, giao thoa của những cảm xúc, suy bốn về thời gian, tình yêu cùng khát vọng của một chủ thể trữ tình giản dị, thuần hậu nhưng lãng mạn với đầy phái nữ tính. Xuyên thấm trong Dòng sông mùa hạ là cảm thức về thời gian được rõ ràng hoá, nhân hoá trong những hình tượng thơ về mùa. Mùa của thiên nhiên, của tình đời với tình người. Tất cả vương vấn, quấn quyện một trong những câu thơ trong trẻo, đầy color nhưng cũng đượm bi thiết và tiếc nuối, gợi về một mùa xưa, mùa yêu được soi chiếu từ không ít góc độ cùng đầy trung ương trạng của một thành viên trữ tình luôn luôn có ý thức lưu giữ, bảo tồn tình yêu như một báu vật. Một tình yêu đang xa cơ mà không xưa cũ, lúc nào cũng bất đột nhiên ùa về, hiện lên trong một trái tim đong đầy nhớ và da diết yêu: Em vẫn đọc bài thơ ngày xuân anh viết/Lắng nghe dịu dàng từ mùa ấy/Em vẫn yêu cái sông đang hát/Và tiếng hotline ban trưa bên trên đỉnh núi... Bài thơ anh viết về mùa xuân/Là bài thơ em phát âm mãi (Khúc hát mùa xuân). Đón nắng xuân ở nỗ lực đô, người phụ nữ cũng không nguôi nhớ cùng thầm mong ước: Người yêu xa xôi/Sao không cùng em xứ Huế/Xuân đã về đất trời tịnh tâm quá/Và trái tim em domain authority diết thương yêu (Nắng xuân xứ Huế). Đặt chân lên vùng biên ải, người con gái ấy cũng không quên: Gửi lại nỗi nhớ bên đó sông Hồng/Mang trái tim yêu thương tôi về ngược núi/Cát mèo chiều mưa chuyển tôi huyền thoại/Cát cat chiều mưa chạm với bến bờ. (Bản mèo Cát chiều mưa). Fan ta tất yêu sống mà lại không yêu, nhất là so với người lũ bà đã thử qua gần như đắng xót, xót xa, những bi đát vui, mưa nắng và nóng trong đời. Vào thơ Hoàng Kim Dung tất cả một nhân trang bị trữ tình là tín đồ nam, thời điểm ẩn thời gian hiện, như thật, như hư, hoá thân trong vô số dạng vẻ, lúc là anh, lúc là “người yêu dấu”, gồm “lực hấp dẫn” rất mạnh so với người người vợ - là em, khiến cho em luôn luôn ở trong tim trạng quá khứ hoá hiện nay tại. Ở đâu làm gì và cơ hội nào em cũng hồi nhớ, ghi tạc các kỷ niệm về anh, về “người yêu thương dấu”. Cửa hàng trữ tình đã không dấu mình trong thơ. Tín đồ làm thơ luôn luôn ám ảnh, giăng mắc mình trong số những “đợi đợi thương nhớ” cùng cả gần như khao khát hòng bứt thoát ra khỏi cái lúc này khép bí mật chỉ có gió “từ quạt điện với máy điều hoà nhiệt độ” với ý muốn muốn: Sao em thèm ngọn gió từ núi cao/Nơi có lần anh tìm mang đến viên đá trắng/Hôm ấy gió heo may về/Bầu trời thì xanh thắm/Em đã có nụ hôn đến gió.... Giá cơ mà đêm nay có thể bay lên được/Em đang thu ngọn gió lưu giữ thương/Trong vòng đeo tay bé nhỏ của mình (Bây giờ đồng hồ mùa hạ). Trước sự xa bí quyết và “im im của anh”, bạn nữ không thể trách móc cơ mà với thiên tính nữ của chính bản thân mình đã trường đoản cú nguyện “thuỷ chung tiền kiếp”. Thuỷ thông thường cả trong đêm cô đơn, tĩnh lặng đến nỗi nghe được cả Tiếng trở mình siêu nhẹ của rất nhiều cây hoa đần độn trên con phố lên núi. Hoa cúc tím là loài hoa biểu tượng cho tình yêu tầm thường thuỷ, Hoàng Kim Dung đã mượn cái đẹp bình dị với lâu bền của chính nó để diễn đạt tâm nắm và bí quyết ứng xử của chính bản thân mình với tình yêu: Hoa cúc tím giữa mùa xuân êm ả/Khi thô rồi vẫn color tím thuỷ tầm thường (Hoa cúc tím). Vào thơ Hoàng Kim Dung, lịch thiên nhiên cứ tuần tự giao mùa: xuân qua, hạ cho tới rồi thu về và toàn bộ như được lắng lọc qua tinh thần của vai trung phong hồn. Không khí mùa thu “vơi đầy xao xuyến”, “vơi đầy chết giả ngây” vào Dòng sông mùa hạ đã trở thành không khí màu nhiệm nâng đỡ nhỏ người: Cất đi khoảnh khắc/Lo toan đượm buồn/Tựa vào mùa thu/Niềm yêu thương tha thiết/Nụ hôn êm đềm (Thế rồi mùa thu). Bao gồm ai đó nói, sao thơ Hoàng Kim Dung không có mùa đông. Bao gồm đấy. Nhưng ngày đông chỉ là dòng cớ nhằm nhân đồ gia dụng trữ tình “kiểm nghiệm” tình cảm của tín đồ khác giới, rước lại sự cân bằng, an nhiên cho bao gồm mình: Có cần nhớ em như anh nói/Hay là chút rượu thả tơ vương/Để em lóng lánh bờ hư thực/Làm say ngọn lửa gió rét đông (Say).Trong thơ Hoàng Kim Dung tràn ngập gió. Công ty thơ như ”cuốn theo hướng gió” của tình yêu cùng khát vọng. Hồ hết ngọn gió trong Dòng sông ngày hè như tất cả linh hồn, là hình tượng của một cái tôi trữ tình nồng nàn yêu, nồng dịu nhớ, êm ả dịu dàng và đắm đuối với nhiều sắc thái biểu cảm. Đó là Ngọn gió say mê (Ngọn gió), ngọn gió tháng bố lắng sâu khát vọng, ngọn gió tháng tía khắc khoải vụ mùa (Gửi mon ba), ngọn gió vô tình đã đi qua nỗi lưu giữ (Nhan sắc) cùng cả phần đông ngọn gió êm ả dịu dàng để con bạn le lói niềm tin hoặc thắc thỏm do một lời hứa hẹn: Ai đang gửi về bức tranh tất cả dòng sông chảy... (Gió vơi dàng).

Xem thêm:

Có thể nói, cùng với Dòng sông mùa hạ, thời gian, tình yêu cùng nỗi khao khát đã hội tụ trong xúc cảm sáng chế tạo của một công ty trữ tình không phải lúc nào cũng an phận với cam chịu. Hơn lúc nào hết, bạn làm thơ đã cảm giác được “thơ như của hãn hữu đâu dễ tìm kiếm” cùng với tình cảm lứa đôi “yêu bao nhiêu cũng không đủ cho nhau”, và chính vì vậy luôn luôn nuôi chăm sóc trong mình: Một thèm khát bình yên/Gửi theo người thương mến (Cánh rừng xanh).Trong Dòng sông mùa hạ, Hoàng Kim Dung không chỉ có đối thoại với riêng biệt mình. Chị vẫn gửi gắm vào thơ nỗi niềm, cảm xúc cùng phần đa lo âu, xung khắc khoải, nhức đáu yêu thương với người thân, với gia đình. Không có ai khác là tín đồ con đã cảm thấy đến tận đáy sự nhức thương và hẫng hụt lúc người thân phụ không còn nữa: Chỉ còn ảnh cha trong ngôi nhà rộng/Và dáng bà mẹ con liêu xiêu chiều hạ (Chỉ còn hình ảnh cha). Với bà ngoại, công ty thơ như vẫn lưu lại trong ký kết ức hình bóng với cốt cách của bà: Khi sườn lưng đã mỏi, lúc chân đang mềm/Bà vẫn mong mỏi san nhiệm vụ lo âu/Thế rồi nhẹ nhàng ra đi như lá cây (Ngày của bà ngoại).Bên cạnh số đông giãi bày, trung ương sự về nỗi nhớ, niềm yêu, thơ Hoàng Kim Dung còn là tiếng nói đồng vọng, sẽ chia với đầy đủ số phận, cuộc đời, quan trọng với những người dân cùng giới. Trong bài xích Bà lão buôn bán trầu cau. Với việc mẫn cảm với tinh tế, Hoàng Kim Dung sẽ làm rất nổi bật sự tương phản thân hình hình ảnh xưa cũ của bà lão cung cấp trầu cau Bà vấn khăn mang áo cánh nâu cùng với những cô gái thế hệ

Bài viết liên quan