Hai lưu niệm Một Chuyến Đi là một trong những sáng tác được phù hợp soạn giữa hai nhạc sĩ Tuấn Khanh và Hoài Linh. Bài xích hát biểu đạt tâm trạng của đàn ông trai khi đề xuất trải qua nỗi nhức tiễn bước thiếu nữ mình yêu thương theo chồng, với ngay tiếp đến lại phải một lần nữa đưa tiễn người bạn bè lên lối đi tòng chinh. Từng nào cảm xúc gian khổ được dồn nén vào dòng tâm tư của tín đồ ở lại sau nhị lần tiễn biệt, đã được nhạc sĩ khắc họa rất rõ ràng qua giờ đồng hồ nhạc lời ca.

Bạn đang xem: Tôi đưa người đi bước chân hoa mộng vào đời

Tôi đưa người đi bước chân hoa mộng vào đời. Một chiều nhẹ mưa mây thành u buồn giăng lối Pháo vương trên tuyến đường dài đôi mắt em xanh màu trời hết rồi sau này ơi!

Khi yêu thương nghe mộng đẹp trong tầm tay gồm mấy ai ngờ chiều nay là đây? Cánh buồm theo lái, đều kỷ niệm buông trôi Nói bỏ ra lần cuối.

Mở đầu bài hát là nỗi gian khổ khi tiễn chân tình nhân bước vào bến hoa mộng của cuộc đời. Khi xác pháo vương vãi khắp trên phố dài, đôi mắt em ánh ngời lên niềm vui xanh color trời mong muốn trong ngày vui của tín đồ con gái. Dẫu vậy em gồm hay chăng có một người đang rã nát cõi lòng, như cơn bão lòng nổi lên trong “một chiều dịu mưa mây thành u bi lụy giăng lối”. Vày “hết rồi ngày mai” lúc em vui bên người, còn tôi là đều ngày u tối khi chỉ biết ôm “những kỷ niệm buông trôi” theo dòng đời khi nhị ta đã mất chung bước, không cùng lối đi.

Khi yêu, tình thân ôm mộng đẹp mắt biết bao với bao hạnh phúc và ước muốn về một ngày mai có nhau trong vòng tay. Tuy thế “Có mấy nào ngờ chiều ni là đây” mưa mây thành u bi thương giăng lối vị khi bao mộng ước nay cũng tan tành khi “Cánh buồm theo lái”. Một phong cảnh đầy chua xót, tất cả ai cơ mà không mủi lòng khi chú ý cảnh tượng một người tiễn bước một người, tuyệt nhất là hình ảnh tiễn người yêu đi mang chồng, một người thẫn thờ đưa mắt trông theo.


Hôm nay chúng ta đi gót chân theo nhịp dạ hành. Tuổi đời vừa xinh đẹp như nụ hoa nở thêm cánh. Đã phân ly một lần, tiễn anh thêm một lượt Áo đẹp mắt màu chinh nhân.

Tôi anh đôi bạn tri kỷ ta dìu nhau Anh đi tôi làm việc mình vui được sao? Tiễn tình nhân trước mang lại giờ chúng ta đi sau Gãy thêm nhịp cầu.

Chua xót chưa dần lại sinh sống đó, lúc vừa tiễn đưa người yêu thương đi đem chồng, thì cũng vào hôm ấy nam nhi trai lại phải nhìn thấy sự chia tay lần hai, khi đưa tiễn người đồng bọn khoác bên trên mình màu áo lính lên con đường tòng chinh lúc “Tuổi đời vừa xinh như nụ hoa nở thêm cánh”.

Xem thêm: Không Cập Nhật Danh Bạ Lên Icloud Đơn Giản, Hướng Dẫn Đồng Bộ Danh Bạ Trên Iphone

Nỗi lòng của tín đồ ở lại, khi tình nhân đi lấy chồng, người bạn bè cũng ra trở về vùng chiến địa không biết bao giờ được tái ngộ vì mấy ai đi chinh chiến nhưng mà hẹn trước được ngày về. Trong một thời gian ngắn thôi nhưng có đến nhì lần chia tay thì nói sao cho thấu hết nỗi lòng của người đi tiễn đưa.

Khi tống biệt người yêu thương về bến hoa mộng không giống thì con trai trai chỉ hoàn toàn có thể lẳng yên mà chú ý trông theo mà lại thôi, còn khi tiễn đưa với người chúng ta thân, nam nhi trai diễn tả sự thân thiện đầy luyến giữ qua hình ảnh đôi bạn đường tri kỷ ta dìu nhau, khoảnh khắc phân tách xa “Anh đi tôi ở” thì làm sao vui mang lại được.


Không gian tuy bát ngát mà đầy trời mây. Tâm tư khi duyên ko tròn search nào thấy! Lối đi bây giờ hứa hẹn tràn trề Thế cơ mà đời tôi chỉ như nhẵn mây

Lầu không trăng soi tình xưa khôn nguôi Và về sau là cơn gió trôi.

Cùng một lúc phái mạnh trai đã yêu cầu chịu đựng cả hai nổi đau trong một buổi chiều tống biệt ấy, bởi vì thế mà nam giới trai thấy “đời tôi chỉ như trơn mây” mặc cho cơn gió cuốn trôi thân không trời bát ngát rộng to mà thôi.

Đôi khi thốt nhiên nghe tiếng tâm tư vọng nẽo về Ngược dòng thời hạn đưa hồn đi tìm quá khứ cơ hội môi không còn mềm, giấc mơ không nẽo search Bóng bổ chiều hoang tím.

Và đôi lúc chợt nghe trong thâm tâm tư vọng nẽo về để ngược dòng thời hạn mà tìm đến quá khứ tươi đẹp, lúc cuộc đời chưa bị úa màu.


Nghe tương đối sương giá buốt chỉ e trời mưa. Tay ôm kỷ niệm bi ai ghi vào thơ. Kiếp mình là bến tiễn đoàn tàu vào đêm, Bến hoang im lìm.

Và rồi giữa loại hơi sương lạnh buốt của đêm bi thiết đã thức tỉnh dòng suy tư, bao lưu niệm được ghi chép vào thơ của nam giới trai. Để rồi phũ phàng mà nhận biết “Kiếp mình là bến tiễn đoàn tàu vào đêm”. Dẫu vậy đớn đau cụ khi đoàn tàu chỉ ké bến một lượt duy nhất với rồi không hứa ngày trở lại mà thành “bến hoang yên ổn lìm”. Chàng trai bi đát thương mang lại số phần của bản thân giống như bến để tiễn đưa đoàn tàu tách đi.