Mới ngày hôm qua đọc được bên trên forestcitymalaysia.com.vn cí tin Lê Kiều Như viết sách => nghe khá lạ, mà lại ngẫm lại trên cố kỉnh giới, chiện chính là bình thường! người nghệ sỹ nổi tiếng, bọn họ viết từ truyện đầy ra kia thôi! Nhưng điều đáng nhắc đến ở đó là cí văn bản cuốn tiểu thuyết mà chị Lê Kiều Như này đang viết. Lò dò trên mạng thì thấy có 1 đoạn trích của cuốn tè thuyết “Sợi xích” – made by Lê Kiều Như. Trích 1 đoạn tui hiểu được từ bỏ blog của Cogaidolong nè, đọc kết thúc cho tui bik mí pạn nghĩ về gì nha! lưu ý pạn làm sao trên 18 new đọc típ nha, còn lỡ phát âm rùi thì…

Bạn đang xem: Đọc thử trích đoạn dâm thư "sợi xích", ói



…. Anh ấy dắt tôi mang lại một thành phố Tàu để dạo bước chơi. Dọc thành phố là đa số ghánh hàng rong, các lồng đèn hoa được treo phía hai bên đường, gồm có tửu tiệm được bài trí như thời thập niên tám mươi, vài cặp người tình vui vẻ say sưa, ôm hôn nhau không ân cần những ánh mắt chung quanh… tất cả một cặp lướt ngang phương diện tôi cười mỉa. - Đến đây hơn nữa ra vẻ đài những nữa có tác dụng gì, mắt cứ quan sát như chưa bao giờ nhìn thấy người. Đúng là thứ nhà quê. Lần trước tiên tôi cho đây phải không tránh ngoài sự tò mò. Đi tiếp một khoảng đường nữa tôi như lạc vào mê cung, tôi như quên gồm anh đi mặt cạnh, khu vực đây một số phụ nữ tươi non và đàn ông qua lại như vẫn buông mồi câu khách… tất cả cả những thanh nữ lớn tuổi đang dần cười chơi ve vãn bọn ông, chú ý vào những góc tối, từng cặp sẽ ve vuốt hôn nhau, tiếng gió rít trên tay làm tôi ớn cả sống lưng ở nơi mừng quýnh này. Đến hôm nay tôi vẫn lưỡng lự anh ấy gửi tôi mang đến đây để làm gì, anh chỉ luôn miệng hỏi tôi cùng với vẻ khía cạnh đầy hào hứng. - Em thấy vui không?Rồi anh đưa tôi lên một con tàu, đang cặp bến đợi khách, bé tàu có cái thương hiệu “Nhớ mãi” những cặp đổ xô xuống tàu, trong đó có tôi và anh, trên tàu có rất nhiều căn phòng bởi ván đóng góp cạnh nhau, giờ gió hú hoà cùng tiếng nhạc văng vẳng, khiến cho tôi nổi cả sợi ốc. Khách tại chỗ này có người vội vàng hối hả, gồm kẻ rụt rè cúi phương diện như ước ao giấu điều gì. Tàu vừa nhổ neo, mọi tín đồ vào số phòng của mình, cùng cặp của tôi cũng khá được một phòng. Vách của rất nhiều căn phòng, không phòng được hầu như tiếng thở thôi thúc, phần đông tiếng rên man gàn hòa cùng tiếng nhạc khiến cho tôi cấp thiết chịu được, tôi bắt đầu buông mình thuộc thanh âm nhức nhói đó. Anh ấy bước đầu chạm vào fan tôi và nói: - Anh như một kẻ đói khát thọ ngày, mình sẽ ban đầu bước vào cuộc nghiên cứu khác đều gì trước đây, xin em hãy đón tiếp nó, em hãy khiến cho anh đưa em vào miền hoan lạc, hành hạ đôi ta trong niềm khóai cảm và đừng chống lại sự xa lạ cho cho dù nó tất cả là đau đớn. Cả hai quan sát nhau như chuẩn bị cho khúc dạo bước đầu, trong mắt anh lửa vẫn đỏ lên như một nhỏ báo hoang khát mồi, anh bắt đầu hôn lên khắp tín đồ tôi, cả hai như hy vọng tan tan vào nhau có tương lai một cuộc mây mưa hoàn hảo, anh tắt cả gần như ngọn đèn mờ ảo trong phòng, tôi nghĩ nếu như anh tắt đèn chắc sẽ tự tín hơn. Tôi thả bản thân theo trơn tối, anh lấy khăn quàng cổ trói hai tay tôi lại. Ôi anh ước ao chơi trò gì đây? Tôi tò mò và chờ đợi những điều lạ lẫm ấy…Anh đã làm tôi không khô ráo và nóng bỏng, tôi nẩy tín đồ lên, đắm đuối như muốn anh nuốt cả bầu ngực tôi vào miệng… Tôi tê ngu cả người, có cái nào đó như đang cưng cửng cứng mấp mé giữa đôi bàn chân của tôi, làm cho tôi càng thôi thúc, hứng tình những hơn… anh cắm nhẹ và lả lướt vào các vùng nhạy cảm cảm… Anh nhấc hẳn hông tôi lên, bất ngờ anh bấm vào rồi nhàn rỗi đẩy sâu vào mặt trong. Tôi quíu cả hai chân lại và rú lên, nó ran rát và đau, tôi giá buốt cóng với bóp chặt hai lòng bàn tay vào nhau, còn anh như một bé thú hoang hổn hển ra vào, dịch chuyển rồi lại phi nhanh, trong cổ họng tôi rên rỉ bởi những giờ rên run rẩy, cắn răng nếm cực khổ đi cùng sự khoái cảm đang dâng trào… Nẩy người, tay tôi đã vuột ngoài khăn trói tay, anh vẫn còn đấy đang hào hển với đa số vũ khúc, tôi đau buồn như đang bị xé domain authority thịt, đem tay mình tự vuốt ve lên ngực rồi dò mẫm xuống bên dưới chỗ anh đang… Tôi tá hỏa bật đèn sáng lên! Một sự thật kinh hòang! Tôi hét lên cùng tung cửa chạy ra ngoài, trượt bửa xuống …Con mắt tôi lờ đờ, chao đảo, trù trừ mình sinh sống hay vẫn chết, trong đầu toàn phần đông hình ảnh khốn nàn của ngày hôm qua, tôi khép chặt song mi cơ mà ứa lệ. Tôi ức nghẹn ko nói cần lời, chỉ mong gì trong hôm nay mình đủ sức để giết được kẻ khốn đó! Nước mắt tôi cứ tuôn trào vày những hành động đau khổ mà anh đã giành cho tôi.Quỷ tai quái cho cuộc sống tôi, tôi quan sát anh nhưng đầy căm hận, trong fan tôi lúc này như bạn đang xé nát! tôi không ngờ anh vươn lên là tôi thành một trò chơi đồi bại dơ bẩn như vậy! Món dương vật silicon đã cướp mất trinh white của tôi, ôi! không có gì nhức bằng, thằng ông chồng ngu xuẩn dịch hoạn đã khiến cho tôi thấy cuộc đời tối đen, đang bên trong một ống cống thối tha độc nhất vô nhị trên đời! các lần nhìn thấy anh tôi như đã thấy món dương vật vô tri, vô giác ấy. Cuộc đời đàn bà tôi giữ lại gìn, hôm nay lại biến thành trò nghịch kinh tởm của anh! có phải tôi đang sinh sống trong địa ngục, kẻ vô tâm cho tôi thấy cuộc sống này toàn màu đen. Người tôi tan rời, cổ tôi như có nhiều người đang cắt, kiệt sức, liệt giường. Tôi như một cái xác ko hồn ngóng ngày được chôn.… (Trích chương IV) Giá bìa: 39.000Đ Nhà xuất bạn dạng Hội bên Văn phân phát hành.

Xem thêm: "Cái Phận Làm Người Thứ Ba… Đến Cả Đau, Cũng Phải Đau Sau Một Người Đến Trước…"

*


cho dù gì phía trên cũng chưa hẳn là type sách mà tui thích thú
*
đề nghị cũng hok dám bình lựng thêm nhiều về cí “tài nghệ văn chương” của chị ý ấy! nhưng lại tui nghĩ, là một cuốn tè thuyết đậm màu tình dục như vậy này, không hẳn cần giới hạn độ tuổi 18+ sao? vậy mà bìa sách lại chẳng thấy mẫu chữ như thế nào như zậy hết?
=> vẻ bên ngoài này thì tuổi teen - vốn tò mò đều rất có thể dễ dàng download cuốn sách này á? nhưng mà hỏng cho cài đặt hả? Ra mí tiệm truyện mướn về đọc!
*
chưa hết, chị ấy còn khuyễn mãi thêm thêm tập sách hình ảnh “mát mắt” gồm đôi mươi bức hình cho phần nhiều ai download cuốn tè thuyết với cái giá 39k này! cơ mà chị Lê Kiều Như này chụp ảnh hok lột tính năng này cũng lột dòng kia, đơn nhất mới thấy mí tấm tử tế như loại bìa sách! Xinh pái phục chị Lê Kiều Như, viết được và XUẤT BẢN được đúng là tài quá! bắt đầu coi chấm dứt cái video clip "Anh hái hoả hồng xin biếu em" của chị ấy này cùng với anh nhạc sĩ tốt nhất Huy —> hối hận kinh khủng vì vẫn lỡ tò mò… huhu… nhạc nhẽo hình dạng này chắc tối nay gặp ác mộng quá!!!
*